Thành lập lá thư ra đọc, từng dòng chữ sinh ra khiến Tùng không kìm được nước mắt. Thảo nhắn gửi Tùng sống tốt, cố bỏ rượu để thay cô để mắt con ví như chẳng may cô tạ thế.
Giá như anh ân cần vợ hơn, giá như anh nghe lời Thảo thì hiện giờ ko phải hối hận thế này
Tùng kết duyên cách thức đây 2 năm. Thảo - hiền thê anh là một thiếu nữ hiền lành, cự phách nhưng lại là dân tỉnh giấc lẻ. Ngày dẫn Thảo về nhà mở bán, nhân thức được lai lịch của cô, mẹ Tùng đã gay gắt phản đối và đòi hỏi Tùng kết thúc quan hệ.
Thế nhưng vì đã quá yêu, Tùng chẳng thể nào chia tay được nên anh đã mua đủ mọi cách thức để thuyết phục. Mẹ Tùng có lần còn tuyên bố tuyệt thực để thách thức đàn ông, thế nhưng, khi Tùng xách túi bỏ đi, bà đành xuống nước gọi về và cho cả nhì khiến cho đám cưới.
Những tưởng mẹ xuống nước là sẽ ưng ý con dâu, Tùng và Thảo vui lắm. Anh đâu ngờ, đây chỉ là bước đầu để anh mất cô ấy mãi mãi.
Về sống chung một nhà, Thảo thường xuyên bị mẹ chồng soi mói và sắm cách thức đặt vấn đề, nói xấu với nam nhi. Dù Thảo đã cố gắng khiến hết việc nhà, cố nấu những món ăn ngon để lấy lòng mẹ chồng nhưng mọi cố gắng của cô nhịn nhường như chơi được bà chấp nhận.
Có lần, chỉ vì tiến công rơi một cái nhẫn vàng trong ngăn kéo mà bà đổ cho Thảo lấy trộm gửi về quê. Thấy mẹ và hậu phi thường xuyên xích mích, Tùng đâm ra muốn bỏ cuộc và thường bỏ đi sớm trưa.
Tùng chìm tham gia những cuộc nhậu thâu đêm với anh em để quên đi nỗi buồn cuộc sống mái ấm. Không biết bao lần, Thảo khuyên bảo nhưng anh đều gạt qua. Rồi Thảo mang bầu, Tùng vui lắm. Anh bé to với mẹ để bà bớt soi mói hoàng hậu hơn. Thế nhưng, không như trông chờ của Tùng, ngày nào mẹ anh cũng bắt Thảo làm cho đủ việc nhà, từ đun nấu, dọn dẹp tới giặt tay chậu quần áo dù cô đi khiến vất vả cả ngày.
Nhìn vợ khó nhọc, Tùng thương lắm nhưng cứ đụng tay khiến cho việc gì là bị mẹ anh mắng. Sau cuối Tùng đành bất lực nhìn vợ vất vả, rấm rứt khóc mỗi tối. Rồi Tùng lại xả thân những cuộc nhậu để giải phiền.
Tối hôm đó, trời mưa lớn, mẹ Tùng về quê chơi, Tùng mãi miết theo những cuộc nhậu mà không biết thê thiếp anh đang hấp ân hận ở nhà. Hóa ra, Thảo đã bị ung thơ từ lâu nhưng cô vẫn cố giấu anh để được giữ lại đứa con trong bụng và không muốn anh lo âu.
3 giờ sáng, Tùng về. Thấy tòa tháp tĩnh mịch, Tùng gọi thê thiếp liền mấy tiếng nhưng không thấy ai giải đáp. Vội vã lên phòng, Tùng đau buồn khi nhận ra Thảo đã mệnh chung. Anh ấp ủ chầm lấy Thảo lay gọi vợ mãi...
Đơn vị đám tang cho bà xã kết thúc, Tùng xin nghỉ phép 1 tháng để bình tĩnh lại. Suốt những ngày sau đó, anh giam bản thân trong phòng để lục tậu lại những kỷ niệm hạnh phúc bên hiền thê. Bất thần, một hôm, anh sắm thấy lá thư được cuộn tròn và thắt nơ để trong hộp gỗ nhỏ bé - là món tiến thưởng trước đây Tùng tặng Thảo.
Mở là thư ra đọc, từng dòng chữ hình thành làm cho Tùng không kìm được nước mắt. Thảo dặn dò Tùng sống tốt, cố bỏ rượu để thay cô chăm nom con nếu chẳng may cô từ trần. Tùng khóc nức nở khi song song anh mất hậu phi và mất cả đứa con chưa kịp chào đời. Giá như anh ân cần phi tần hơn, giá như anh nghe lời Thảo thì hiện nay ko phải ân hận thế này.
Châu Anh
Tham khảo thêm: đại ký máy bơm nước chính hãng
No comments:
Post a Comment